Trích dẫn sách “Bắt Trẻ Đồng Xanh”

0
228

1. “Ồ… Họ sẽ hơi nổi xung một chốc. Chắc chắn như vậy. Trường này là trường học tôi đổi lần thứ bốn.” Tôi lắc đầu. Tôi rất thường lắc đầu. “Ối giời,” tôi nói. Tôi cũng rất thường kêu trời. Phần vì tôi xài khá nhiều ngôn từ dịch hạch và phần vì một đôi khi tôi xử sự khá trẻ con so với tuổi của tôi. Lúc ấy tôi 16 tuổi, bây giờ tôi 17, song đôi khi tôi cư xử như chỉ chừng 13 tuổi. Điều ấy khá mỉa mai, vì tôi cao gần một mét chín và tóc hoa râm. Tôi nói thật đấy. Một bên đầu – bên phải – tóc tôi đầy những sợi bạc. Từ bé tôi đã có những sợi tóc ấy rồi. Tuy thế tôi cũng còn cư xử đôi như khi tuổi mới 12. Ai cũng bảo thế, nhất là cha tôi. Điều đó cũng có phần đúng, nhưng không đúng hoàn toàn. Thiên hạ lúc nào cũng nghĩ chuyện gì cũng đúng hoàn toàn. Tôi cũng không thèm chấp làm quái gì, chỉ trừ phi thỉnh thoảng họ làm tôi ngấy tai khi bảo tôi cư xử đúng tuổi tác. Đôi khi tôi xử sự già hơn tuổi tôi bộn bề – thật đấy – nhưng thiên hạ không để ý. Thiên hạ không bao giờ để ý đến cái gì cả.

2. Ở Pencey, chúng tôi luôn luôn có những bữa ăn giống nhau vào đêm thứ Bảy. Theo lệ, đó là một bữa ăn thịnh soạn, vì họ dọn cho bạn bít tết. Tôi dám cá một triệu tỷ lý do vì sao họ làm thế, chính là vì khá nhiều phụ huynh các thằng đều đến trường thăm vào sáng Chủ nhật, và ông già Thurmer chắc hẳn tưởng tượng mọi bà mẹ đều sẽ hỏi thằng con cưng của họ ăn gì tối qua, và nó sẽ nói “thịt bít tết”. Nghe xôm tợn. Bạn phải nhìn thấy những miếng bít tết ấy. Nó khô và cứng tới nỗi bạn cắt cũng không ra nữa. Bạn luôn luôn được một đống khoai nhuyễn để ăn với bít tết, và để tráng miệng, bạn được bánh Brown Betty mà không ai ăn cả, có lẽ chỉ trừ tụi oắt con ở lớp dưới chưa từng ăn cái gì ngon hơn, và những thằng như Ackley, cái thằng ăn gì cũng được.

Trích dẫn sách Bắt Trẻ Đồng Xanh

3. Tôi cứ ngồi đấy trên sàn nhà cho đến khi nghe thằng Stradlater đóng cửa đi ra hành lang về phía phòng vệ sinh. Đoạn tôi đứng dậy. Tôi chẳng tìm ra chiếc mũ săn chó chết ở đâu hết. Cuối cùng tôi tìm thấy. Nó ở dưới giường. Tôi đội lên, xoay cái lưỡi trai ra đằng sau, cái kiểu tôi ưa đội, đoạn đi đến nhìn cái mặt ngu ngốc của tôi trong gương. Bạn không bao giờ thấy tôi tang thương đến thế đâu. Tôi có máu đầy miệng, đầy cằm, cả trên áo ngủ và áo tắm. Cảnh tượng vừa làm tôi sợ vừa làm tôi mê say. Tất cả máu me ấy làm tôi trông rất dữ tợn. Tôi chỉ đánh nhau hai lần trong đời, và tôi thua cả hai. Tôi không mạnh lắm. Tôi là một thằng cổ xúy bất bạo động, nói thật với bạn.

4. Có điều là tôi không thích nghĩ đến chuyện ấy. Nó thật thối, nếu bạn phân tích ra. Tôi nghĩ nếu bạn không thật tình ưa một cô gái, bạn không nên đùa cô ta chút nào cả, còn nếu bạn thích cô ta thì tất nhiên bạn phải thích cái mặt cô ta, và nếu bạn thích cái mặt cô ta, bạn phải cẩn thận không nên làm những chuyện quái gở với cái mặt ấy, như là phun nước khắp lên đấy chẳng hạn. Nhưng thật bậy quá, chơi những chuyện quái gở như thế đôi khi lại rất khoái mới chết chứ. Vả lại tụi con gái cũng không giúp gì được khi bạn cố gắng đừng đi quá trớn, khi bạn cố đừng làm hỏng một cái gì quý báu thật sự. Vài năm trước tôi có biết một đứa con gái còn tệ hơn tôi nữa. Ôi giời, nàng tệ đến điều! Tuy nhiên chúng tôi cũng khoái vô cùng trong chốc lát, nghĩa là với kiểu dở hơi ấy. Nhục dục là một cái gì mà thực tình tôi không hiểu nổi. Bạn không bao giờ biết bạn đã đi đến đâu. Tôi cứ tự đặt cho mình những quy luật về thú xác thịt, nhưng rồi tôi lại phạm luật ấy tức khắc. Năm ngoái tôi lập một quy luật rằng tôi sẽ thôi đùa bỡn với những cô gái mà thâm tâm tôi rất ớn. Tuy vậy, tôi phạm luật ấy ngay trong cái tuần tôi mới lập ra xong, ngay đêm ấy, đúng hơn. Suốt đêm tôi hôn hít một đứa con gái bộ tịch kinh khủng tên là Anne Louise Sherman. Quả thật nhục dục là một cái gì tôi thề là tôi không hiểu nổi.

5. Họ không mời tôi ngồi vào cùng bàn – lý do rõ rệt nhất là vì họ quá ngu ngốc – nhưng tôi vẫn ngồi như thường. Cái cô nhảy với tôi tên là Bernice gì gì ấy – Crabs hay Krebs. Tên hai cô xấu kia là Marty và Laverne. Đoạn tôi nói với họ tên tôi là Jim Steele, chỉ vì tôi ưa nói thế. Tôi cố gắng khai mào một cuộc nói chuyện cho có vẻ tri thức một chút, nhưng thật là vô kế khả thi. Bạn không thể biết được cô nào ngu nhất trong ba cô. Cả ba cứ dáo dác nhìn khắp phòng, như là bất cứ lúc nào cũng có thể có một bầy minh tinh màn bạc đi vào. Có lẽ họ nghĩ bọn tài tử hễ đến New York là phải tới Lavender Room thay vì đến Stork Club hay El Morocco các thứ. Dù gì thì sau nửa giờ tôi khám phá ra họ làm việc gì ở Seattle. Họ đều làm trong sở Bảo hiểm. Tôi hỏi họ có thích làm việc ấy không, nhưng bạn nghĩ là bạn có thể nghe một câu trả lời có ý nghĩa từ nơi miệng ba con hình nhân ấy chăng? Tôi cứ tưởng hai cô xấu, Marty và Laverne là hai chị em, nhưng họ rất thịnh nộ khi tôi hỏi thế. Bạn thấy ngay là không cô nào muốn giống bạn mình, và cũng không trách họ được, nhưng chuyện ấy vẫn buồn cười như thường.

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here